Bạn đã từng nhắn tin cho ai đó, họ xem rồi và không trả lời? Sau đó bạn chờ đợi, kiểm tra tin nhắn liên tục, bắt đầu suy nghĩ: Họ đang bận hay đang tránh mình? Mình có làm gì sai không? Mình nên làm gì tiếp theo? Tôi đã từng như thế. Chỉ một vài dấu “seen” mà tâm trạng có thể trở nên thấp thỏm cả buổi, rồi dẫn đến những lần giận dỗi, nghi ngờ và cảm thấy hụt hẫng về mối quan hệ đó. Giờ đây, khi nhìn lại tôi thấy bản thân đã đi qua ba giai đoạn của việc phải đối mặt với tin nhắn bị seen để hiểu rõ những động cơ sau hành động này và biết nên làm gì khi phải đối mặt với nó.
Đây rõ ràng là một chủ đề nên được phân tích nhiều hơn và có hướng dẫn cụ thể nên phải làm gì thay vì những lời khẳng định rằng “seen tin nhắn là không thích bạn” hoặc bình thường việc thờ ơ này là “người lớn seen tin nhắn là bình thường”. Nếu bạn vẫn đã, đang và sẽ cảm thấy tổn thương vì một dấu “seen”, bài viết này dành cho bạn.
Seen tin nhắn là gì? Những giai đoạn tôi đã trải qua với việc “seen tin nhắn
Nếu ngày trước người ta gửi thư tình bằng những cánh chim bồ câu, thì giờ đây, chúng ta gửi cảm xúc qua những dòng tin nhắn, nhanh hơn, tiện hơn, nhưng cũng dễ tổn thương hơn. Vì chim bồ câu không biết “seen”, nhưng những ứng dụng nhắn tin thì có. Khi một tin nhắn được đánh dấu “đã xem” nhưng không có phản hồi, người gửi rơi vào trạng thái băn khoăn, chờ đợi giống như thả một cánh chim đi mà không biết liệu nó có quay trở về. Trong thế giới của giao tiếp trực tuyến, “seen tin nhắn” tưởng chừng chỉ là một chi tiết nhỏ, nhưng lại có thể khiến người nhận trải qua đủ cung bậc cảm xúc: hoang mang, tổn thương, hoặc thậm chí là nghi ngờ chính mình.
Dưới đây là ba giai đoạn tôi đã trải qua khi đối diện với “seen tin nhắn” và cách tôi nhìn nhận sự im lặng.
Giai đoạn 1: Khi tôi tin rằng “không ai quá bận để trả lời một tin nhắn”
Tôi từng là người vô cùng nhạy cảm với chuyện bị “seen” mà không được trả lời. Với tôi lúc đó, một tin nhắn là nỗ lực kết nối, sự trân trọng và thể hiện tình cảm. Việc bị seen tin nhắn và phải đợi rất lâu mới nhận được phản hồi khiến tôi thường rơi vào tình trạng suy nghĩ nhiều. Ở giai đoạn này, tôi từng trách móc những mối quan hệ cũ chỉ vì họ xem tin nhắn mà không trả lời ngay. Tôi chưa từng đặt mình ở vị trí người ở phía bên kia chưa từng hiểu được lý do có thể đơn giản là người ta quá mệt mỏi để phản hồi.

Giai đoạn 2: Khi tôi là người “seen” rồi biến mất
Cuộc sống thay đổi, sau này khi tôi cũng trở thành “người lớn bận rộn”, tôi bắt đầu làm cùng lúc ở hai công ty. Có những ngày dài sau khi về nhà với mức năng lượng còn 1% khiến tôi chỉ muốn về nhà và tắt điện thoại. Thế là cuối cùng, tôi cũng đã hiểu sẽ có người bận đến mức không thể trả lời một tin nhắn, và người đó chính là tôi. Có những tin nhắn tôi đọc rồi để đó hoặc thậm chí là không buồn bấm vào hộp tin.
Tôi đọc được một lý thuyết gọi là “Quy tắc 4 lò than”, nơi cuộc đời mỗi người được ví như một chiếc bếp với bốn chiếc lò: gia đình, bạn bè, sức khỏe và sự nghiệp. Để một lò cháy lớn hơn, đôi khi người ta buộc phải tắt bớt một vài lò khác. Nhìn lại, tôi thấy mình đã tắt gần hết các lò khác để dồn hết năng lượng cho công việc cho giai đoạn đó. Những mối quan hệ của tôi trong giai đoạn 2 không phải là “lò ưu tiên” của tôi, nhưng trớ trêu thay tôi lại là “lò ưu tiên” mà họ muốn giữ lửa lúc ấy. Trong một mối quan hệ, khi hai người không cùng “giai đoạn bật lửa” khiến chúng tôi dễ có mâu thuẫn và gây khó chịu cho nhau dù chẳng ai muốn.

Giai đoạn 3: Khi tôi xem “seen” chỉ là “seen”
Giờ đây, tôi đã thôi “ám ảnh” về dấu seen, nhưng tôi cũng không bình thường hóa mọi sự im lặng. Tôi bắt đầu nhìn nhận khái quát và biết khi nào tin nhắn được “seen” là chuyện bình thường và khi nào nó là dấu hiệu bất thường.
Trước hết, tôi mong muốn tìm hiểu tại sao tôi và đại đa số mọi người lại khó chịu với chuyện bị seen tin nhắn như thế. Liệu đó có phải chỉ là cảm xúc bốc đồng, muốn gây sự chú ý? Tôi nghiệm ra rằng, thời gian phản hồi tin nhắn thật sự có thể ảnh hưởng đến cảm giác kết nối giữa hai người. Có những lúc bạn vừa gửi đi một dòng tin, vài phút sau đã thấy hồi âm, cảm giác ấy, dù nhỏ thôi, cũng đủ khiến bạn mỉm cười. Bạn thấy mình được nhớ đến, được ưu tiên. Ngược lại, nếu tin nhắn bị phản hồi quá muộn, sau vài tiếng hoặc cả ngày, cảm giác không được trân trọng, cứ như bị lãng quên khiến bạn bắt đầu suy nghĩ và cảm thấy bất an hơn.

Nhưng như tôi đã chia sẻ ở giai đoạn 2 về Quy tắc 4 lò than, trong mỗi giai đoạn cuộc đời chúng ta sẽ có những ưu tiên khác nhau. Mỗi người chỉ có một lượng năng lượng giới hạn để duy trì mọi mối quan hệ và khía cạnh trong cuộc sống. Nếu ai đó ưu tiên công việc, hoặc đang chăm lo cho sức khỏe, hoặc có biến cố trong gia đình, họ có thể “tắt bớt” một vài chiếc lò, và rất có thể bạn đang nằm trong số đó. Nên việc họ có thể thường xuyên seen bạn này không có nghĩa là bạn không quan trọng, mà là họ đang cần “sống sót” trước, rồi mới “sống với bạn”. Nhưng nếu sự im lặng đó cứ kéo dài, nếu bạn bị “đặt ra ngoài bếp” quá lâu, thì bạn cũng có quyền xem xét lại vị trí của mình trong chiếc bếp của họ.
Vì vậy, để tránh những tổn thương không đáng có, việc chủ động ngồi lại và trao đổi thẳng thắn về cách giao tiếp là điều rất cần thiết. Bạn có thể chia sẻ cảm xúc của mình khi bị xem tin nhắn mà không được phản hồi, còn người kia cũng có thể nói rõ vấn đề của họ (hoặc đôi khi bạn sẽ bất ngờ với vài người không thích nhắn tin mà chỉ thích gọi điện, Facetime hơn) để hai người hiểu nhau hơn và cùng nhau tìm cách giải quyết. Những thỏa thuận nhỏ như vậy, nhất là trong mối quan hệ tình cảm hoặc bạn bè thân thiết, không làm mất đi sự tự nhiên, mà giúp cả hai thấy an tâm, được tôn trọng và hiểu rõ cách kết nối của nhau, thay vì suy diễn trong im lặng. Sự rõ ràng trong kỳ vọng chính là cách để giữ cho mối quan hệ không bị bào mòn bởi những khoảng lặng không lời.
Từ phía bản thân, tôi cũng học cách không phản ứng một cách cứng nhắc mỗi khi ai đó seen tin nhắn mà không trả lời. Nhưng đồng thời, tôi cũng không để mình trở nên vô cảm trước việc cả hai cứ mãi seen nhau như một thói quen.
Khi “seen” là bình thường:
- Khi mối quan hệ chỉ là bạn bè xã giao hoặc chỉ mới tìm hiểu, không nhất thiết phải có nghĩa vụ duy trì hội thoại hằng ngày vì chúng ta đều không nằm trong “vòng tròn ưu tiên số” của nhau.
- Khi cả hai đang trong một mối quan hệ tình cảm và đều là người lớn bận rộn, thì những tin nhắn đơn giản như hỏi thăm hằng ngày, gửi nhau tin tức/reel, nhắc nhở nhau ăn uống. Tôi thấy thả tim hoặc seen luôn cũng không phải vấn đề quá lớn. Cần cảm thông khi đối phương đang làm việc, lái xe, đi tập luyện hoặc đi chơi với bạn bè.
- Khi họ seen tin nhắn và luôn quay trở lại với lý do chính đáng để bạn không phải lo lắng.
- Khi hai người có mâu thuẫn và đang có ranh giới cá nhân rõ ràng, không phải vì họ không quan tâm mà vì họ cần một khoảng riêng để trả lời khi đầu óc sẵn sàng. Đó là ranh giới cá nhân và không phải lúc nào cũng nên diễn giải thành sự thờ ơ, né tránh.
Vấn đề không nằm ở “seen”, mà nằm ở ưu tiên và cách chúng ta thể hiện sự trân trọng. Bởi vì trong cuộc sống ai cũng có những “lò than” khác đang cần được giữ lửa, việc seen một tin nhắn không phải là vấn đề quá lớn nếu chúng ta biết cách tận hưởng những khoảnh khắc chất lượng khi ở bên nhau. Khi ta không còn đo lường giá trị của mình bằng tốc độ tin nhắn, mà bằng sự hiện diện sâu sắc, thì chính ta cũng trở nên nhẹ nhàng hơn trong tình cảm.
Khi “seen” là KHÔNG bình thường:
- Khi hai người đang trong một mối quan hệ rõ ràng, nhưng người kia liên tục “seen” và vài ngày, không lý do, không lời giải thích. Nhưng ở trong trường hợp này vẫn có ngoại lệ, đôi khi họ gặp vấn đề nên tôi nghĩ bạn nên gọi để kiểm tra thay vì suy nghĩ nhiều hoặc vội trách móc. Nhưng khi bạn gọi không nghe, nhắn không trả lời, và đến khi họ quay lại, họ hành xử như chưa từng có gì xảy ra. VÀ LẶP LẠI ĐIỀU NÀY NHIỀU LẦN (trên 3 lần). Tôi không nghĩ chuyện này là bình thường và bạn nên cân nhắc lại.
- Khi người kia có dấu hiệu “mind game”, seen và phản hồi tin nhắn chậm để tạo cảm giác bị ẩn và “có giá”, để người kia chờ đợi, nôn nóng, lo lắng…
- Khi “seen” trở thành công cụ kiểm soát cảm xúc. Đây là một trong những điều độc hại mà sau này tôi mới nhận ra, vì có những người dùng “seen” như một cách gây căng thẳng thụ động vì biết bạn sẽ thấy, sẽ nghĩ, sẽ lo và họ thích giữ quyền im lặng như một kiểu thao túng nhẹ.
- Khi người kia chỉ phản hồi khi cần điều gì đó từ bạn, họ sẽ nhắn cho bạn khi cần điều gì đó như hỏi bạn về vấn đề họ quan tâm, sau đó khi nhận được câu trả lời họ seen. Sự hiện diện có điều kiện này nếu liên tục thì mối quan hệ này chỉ hoạt động khi bạn phục vụ nhu cầu của họ.
Lưu ý:
Cần phân biệt seen vì cần thời gian và seen để trừng phạt.
- Đối phương seen vì cần thời gian suy nghĩ: bạn cảm nhận họ vẫn tôn trọng bạn, chỉ là họ cần thời gian suy nghĩ hoặc bình tĩnh.
- Đối phương sử dụng seen như một cách để trừng phạt là sau mỗi lần như vậy bạn càng ngày càng yếu thế hơn, không dám nói thật lòng, không dám làm phiền hoặc làm phật ý họ, thì có thể bạn đang bị thao túng.
Điều tiếp theo, nếu bạn muốn người khác đối xử với bạn như thế nào thì bạn trước hết phải như thế.
Tôi không còn khó chịu khi bị “seen” trong những trường hợp bình thường kể trên. Tôi cũng không chờ đợi tin nhắn từ ai như trước. Nhưng tôi không bình thường hóa việc phớt lờ những mối quan hệ mà tôi trân trọng, cả những người lạ đặt sự tin tưởng và thực sự cần tôi giúp đỡ.
Nếu ai đó nhắn tôi mà tôi đang bận, tôi có thể xem xét tính chất của tính chất của tin nhắn ở mức độ nào, nếu cảm thấy đó là vấn đề quan trọng tôi sẽ nói: “Chị/em/tôi đang bận, lát trả lời nha”, hoặc ít nhất là thả tim để người ta yên tâm (dù có thể tôi sẽ phản hồi khá chậm). Không phải vì tôi sợ mất ai, mà vì tôi từng ở vị trí người bị im lặng và tôi hiểu cảm giác đó không dễ chịu. Một lượt “seen” có thể chỉ là thao tác, nhưng nếu nó kéo dài kèm theo sự lặng im không được giải thích, thì nó là thông điệp, một thông điệp về sự ưu tiên, sự tôn trọng và vị trí của bạn.
Lời gửi các em gái của tôi (và chính tôi ngày xưa)
Xin đừng ngồi chờ đợi một tin nhắn từ người đàn ông. Đừng để việc ai nhắn trước, ai seen trước, ai trả lời chậm trở thành thước đo giá trị của bạn trong một mối quan hệ.
Cũng đừng ép bản thân vào khuôn mẫu “tính nữ” gượng ép, nhắn tin trước không khiến bạn yếu thế, gọi điện khi thấy bất thường không khiến bạn giống như đang tuyệt vọng.
- Nếu đây chỉ là chuyện xảy ra một lần, trong lúc cả hai đang bận: hãy thông cảm.
- Nếu đây là chuyện xảy ra lặp lại, kéo dài, và không có giải thích rõ ràng: hãy nói ra điều bạn cảm thấy.
- Nếu bạn đã nói, mà họ vẫn thờ ơ, xem nhẹ việc bạn tổn thương ra sao: thì đó là lúc bạn nên dừng lại và hỏi: bạn có thật sự đang ở trong mối quan hệ lành mạnh không?
Đến một ngày bạn ngừng suy nghĩ về việc “ai kia seen tin nhắn của mình chưa” để thay vào đó là “mình đang cần điều gì, mình xứng đáng với điều gì” thì có lẽ, bạn đã bước vào giai đoạn 3 của riêng mình rồi đấy. Khi đó, bạn không còn bị cuốn theo phản ứng của người khác, mà bắt đầu chủ động nuôi dưỡng cảm xúc, năng lượng và cuộc sống của chính mình.





Leave a comment