Có những bộ phim khép lại ngay khi màn hình tắt, nhưng cũng có những bộ phim gợi lại cả miền ký ức không nguôi ngoai. The Glory với tôi là một bộ phim gợi nhắc những tổn thương cũ, nhưng đồng thời cũng chạm đến phần sâu lắng nhất trong lòng tôi nhiều năm.
Nhiều khán giả khen ngợi The Glory vì những màn trả thù tinh vi, lạnh lùng và đầy thỏa mãn của Moon Dong-eun. Quả thật, sự chặt chẽ trong từng kế hoạch khiến người xem không thể rời mắt. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhiều nhất không phải những kẻ bắt nạt cuối cùng đều phải trả giá, mà lại là một câu thoại mong manh từ một nhân vật phụ chỉ xuất hiện vài phút trên phim ngay khoảnh khắc cô toan kết thúc cuộc đời:

“Let’s just wait for the coldest winter to end and we’ll die in Spring” (Lược dịch: Hãy chờ cho mùa Đông lạnh giá nhất trôi qua, chúng ta sẽ chết vào mùa Xuân).

Và Moon Dong-eun đã thực sự được cứu sống từ lời nói “sáo rỗng” đó. Cố gắng thêm một chút nữa, qua mùa đông một chút thôi, để rồi mùa xuân đến lại thấy mùa xuân không phải là thời điểm của dấu chấm hết, mà là khởi đầu để bắt đầu lại.

Mùa xuân bắt đầu bằng những chồi non nhú lên từ cành khô nứt nẻ sau mùa đông dài. Không khí ấm dần, từng vệt nắng đầu tiên len qua mảng trời xám xịt, đánh thức mặt đất đang ngủ yên. Những đàn chim trở lại, cất tiếng hót ríu rít như báo hiệu một vòng đời mới. Ngay cả loài hoa bé nhỏ ven đường cũng lặng lẽ bung nở, kiên cường khẳng định sự tồn tại của mình. Trong sự hồi sinh ấy, có lẽ chính Moon Dong-eun cũng tìm thấy một lý do để chờ đợi, để sống thêm một mùa Xuân nữa. Cứ thế, Moon Dong-eun 18 tuổi cứ đợi tới mùa Xuân để chết tới năm Moon Dong-eun ba mươi sáu tuổi.

Nó làm tôi nhớ đến một câu khác của Haruki Murakami trong Kafka bên bờ biển:
“Và một khi cơn bão đi qua, bạn sẽ không còn nhớ mình đã vượt qua nó như thế nào, đã sống sót ra sao. Nhưng có một điều chắc chắn: khi bước ra khỏi cơn bão, bạn sẽ không còn là con người khi vừa bước vào. Đó là ý nghĩa của những cơn bão”.

Không giống như Moon Dong-eun, tôi không chọn sống chỉ để trả thù. Tôi đã chọn tha thứ, nhưng không phải tha thứ cho những người đã bạo lực học đường tôi, mà là tha thứ cho bản thân để bước tiếp. Nhưng tôi vẫn hiểu và đồng cảm với quyết định của nhân vật, cũng như cái giá mà cô phải trả cho hành trình dài đằng đẵng ấy. Tôi thương Moon Dong-eun, phải mang theo những vết thương học đường gần nửa đời người, một sự tàn nhẫn không gì biện minh được. Tôi cũng không tin vào nghiệp quả, chỉ tin rằng chính tính cách xấu xa của những kẻ đó sẽ tự kéo họ vào rắc rối trong cuộc đời mình. Trong The Glory, Moon Dong-eun chỉ theo dõi và sắp đặt để họ tự rơi vào cái bẫy của lòng tham, sự ích kỷ và độc ác của họ, chứ cô không trực tiếp giết hại ai cả. Tôi yêu cách biên kịch cố gắng giữ cho sự lương thiện cuối cùng của Moon Dong-eun không bị vấy bẩn, không biến cô thành một kẻ sát nhân máu lạnh, mà vẫn để cô kiên định với mục tiêu trả thù của mình.

Có lẽ, điều quan trọng nhất tôi học được từ The Glory không phải là phải tha thứ hay phải báo thù, mà là mỗi người có một cách riêng để tiếp tục sống. Với tôi, đó là tha thứ cho bản thân. Với Moon Dong-eun, đó là kiên định trên hành trình trả thù. Dù lựa chọn khác nhau, cả hai đều xuất phát từ khát khao thoát khỏi quá khứ và tìm lại quyền làm chủ cuộc đời.

Leave a comment

Trending