Bộ phim Be With You (2018) được chuyển thể từ tiểu thuyết  “Em sẽ đến cùng cơn mưa” của tác giả Takuji Ichikawa, một câu chuyện lấy đi không biết bao nhiêu nước mắt của độc giả và từng được chuyển thể thành phiên bản điện ảnh Nhật. Ở phiên bản Hàn Quốc với tựa Be With You, “Em sẽ đến cùng cơn mưa” dường như khoác lên một sắc thái khác, vẫn là dư âm của những điều đẹp đẽ từng hiện diện không thể giữ lại trong tiểu thuyết, nhưng lần này nỗi buồn không còn theo kiểu nặng trĩu trong lòng khó nguôi ngoai mà được tô điểm thêm màu sắc để người xem nhận ra mọi hữu hạn trong cuộc đời vốn là để người ta trân trọng những khoảnh khắc hiện tại hơn. Một bộ phim chạm vào những mảnh ký ức cũ của khán giả và nhận ra khiến người xem nhận ra dẫu một số thứ đã mất đi theo thời gian, nhưng chỉ cần trong tim còn lưu trữ thì lòng vẫn có thể xao xuyến mỗi khi nghĩ về.

Nỗi buồn bắt đầu được kể lại qua một phép màu

Be With You mở đầu bằng câu chuyện cổ tích về Vùng Mây xa xôi tồn tại giữa lưng chừng thiên đường và nhân gian, nơi những linh hồn chuẩn bị lên thiên đường sẽ tạm dừng chân. Ở đó có một chú chim cánh cụt mẹ luôn quan sát chim cánh cụt con từ trên cao trong những đám mây, rồi một ngày nhớ con quá đỗi, mẹ chim cánh cụt ngồi trên chuyến tàu hạt mưa đưa cánh cụt mẹ trở về thăm cánh cụt con. Đó là câu chuyện mà mẹ Soo Ah khi còn sống vẫn thường kể lại cho cậu con Ji-Ho, khiến cậu bé luôn tin rằng mẹ cậu cũng sẽ quay về vào mùa mưa tới.

Mở đầu phim mang sắc thái tươi sáng, nhưng liền sau đó, bộ phim dẫn người xem tới thực tại, từ màu sắc hoạt họa sắc màu chuyển tới hình ảnh cuộc sống có phần u ám của hai bố con đang loay hoay trong cuộc sống thiếu hơi ấm của người mẹ, người vợ… Từ ngày mẹ Soo Ah mất, bố Woo-jin đang chật vật với cuộc sống vừa phải vượt qua đau thương khi mất đi mối tình đầu cũng là tình cuối dấu yêu, vừa phải vụng về chăm sóc cậu con trai 6 tuổi.

Nguồn ảnh: LOTTE ENTERTAINMENT.

Trong tiểu thuyết có miêu tả rõ sự kiệt quệ về tinh thần lẫn thể xác của người bố: 

“Khi Mio mất, tôi vốn yếu đuối lại càng thêm yếu đuối, ngay cả chút sức lực để thở cũng ngày càng cạn kiệt”

Qua cách diễn giàu cảm xúc của So Ji-sub vai bố Woo-jin đã thể hiện sự rã rời đó một cách nhẹ nhàng, tinh tế. Cảm xúc được đẩy tới vừa đủ, không khiến người xem thấy mệt, mà chỉ khiến người ta chùng lại và cảm thông. Bé con Ji Ho trong phim cũng thể hiện tốt sự hụt hẫng khi mẹ ra đi quá sớm, nỗi nhớ mẹ của em khiến người xem phải dây dứt là mỗi khi cần sự an ủi của mẹ, cậu bé thường cuộn tròn mình giữa đống quần áo của mẹ trong tủ quần áo.

Và như mọi đứa trẻ luôn tin vào truyện cổ tích và phép màu, Ji Ho đọc đi đọc lại câu chuyện về Vùng Mây xa xôi và luôn tin rằng câu chuyện có thật và nhất định mẹ cậu cũng sẽ quay về vào mùa mưa tới. Thế là điều cậu bé tin cũng thành sự thật, phép màu đã xảy ra, ngay sau khi cơn mưa đầu mùa trút xuống, mẹ Soo Ah đã trở về với hai ba con.

Hạnh phúc vốn là hữu hạn

Phép màu đã xuất hiện trong phim khi mẹ Soo Ah đã trở về, nhưng phép màu không đến để thay đổi số phận, không viết lại một kết thúc đã được định mệnh viết. Ngay từ khi Soo Ah trở về, bộ phim đã không cố giấu đi một điều: cô ấy sẽ lại rời đi. Phép màu không đến để thay đổi kết thúc, mà chỉ kéo dài thêm một khoảng thời gian, đủ để người ta nói những điều chưa kịp nói, làm những điều tưởng như bình thường nhưng lại trở nên quý giá đến lạ.

Chuyến tàu hạt mưa mướt mát đưa mẹ Soo Ah về với hai bố con, để họ có cơ hội được chạm tới hạnh phúc một lần nữa và trân trọng hơn những khoảnh khắc bên nhau. Nguồn ảnh: LOTTE ENTERTAINMENT.

Nội dung phim man mác buồn, nhưng cũng lấp lánh niềm vui, chuyện tình yêu của Woo Jin và Soo Ah được kể lại từ khi họ mới yêu nhau tới khi về chung một nhà, dung dị, nhẹ nhàng đánh thức những hồi ức đẹp mà bạn đã lãng quên từ lâu. Ai đã từng đi qua thời thanh xuân sôi nổi cùng với những mảnh ký ức đẹp về mối tình đầu đều sẽ tìm thấy một phần câu chuyện của mình trong đó. Bộ phim thể hiện cái giá của những mất mát, tổn thương chính là giúp ta nhận ra những giây phút còn có thể bên cạnh nhau đáng trân trọng như thế nào.

Trong tiểu thuyết “Em sẽ đến cùng cơn mưa” của tác giả Takuji Ichikawa cũng có đoạn trong bức thư của Mio viết:

“Em không thể sống một cuộc đời khác khi vẫn giữ tất cả những kỷ niệm đó trong lòng. Em phải cưới chồng và sinh Yuji thôi. Phải cùng chồng chào đón cậu con trai của em.

Em tiếc lắm khi không thể chứng kiến Yuji trở thành một chàng trai tuyệt vời. Nhưng đây là cuộc đời em đã chọn”.

Có lẽ con người chỉ thật sự hiểu giá trị của một điều gì đó khi biết rằng họ không thể giữ điều đó mãi mãi. Khi thời gian được đếm ngược, từng cái nắm tay, từng bữa cơm, từng buổi chiều bình yên bỗng trở nên rõ ràng hơn, sâu sắc hơn. Be With You đặt người xem vào một trạng thái khi những gì mình yêu có thể rời đi bất cứ lúc nào.

Leave a comment

Trending