Từ cuối năm 2022, tôi rời xa mạng xã hội, không cập nhật gì trên blog nữa. Dù không ai hỏi nhưng giờ đây khi quay trở lại tiếp tục chia sẻ hành trình của bản thân, tôi nghĩ sự mất tích của tôi cũng cần phải có câu chuyện dành cho những người bạn đã, đang follow trang blog này.
Chuyện là,
Tôi có khá nhiều tên gọi, tên thật của tôi là Huyền, tên ở nhà là Nhi, tên khi đi làm là My, tên khi giới thiệu với người lạ ở quán bar là Rachel. Tôi thích cách mình đã lém lỉnh dán nhãn tên cho mỗi nhân cách mà tôi muốn sử dụng khi gặp từng nhóm người. Bằng cách đó, tôi đã có thể sống nhiều-hơn-một-tôi trong suốt những năm tuổi 20.
Thế nhưng, khi chạm mốc 28 tuổi, tôi chợt nhận ra mình đang lạc lối và quên mất mình là ai.
Cuối năm 2022, vào thời điểm giao mùa với tiết trời ẩm ương và lũ vi khuẩn được dịp sinh sôi lửng lơ trong không khí, tôi say sưa với công việc và liên tục mang hệ miễn dịch yếu ớt của mình đi đánh cược tại các buổi họp báo và fashion show. Thế rồi, những cơn sốt nối tiếp quật tôi váng đầu vào mỗi sáng, nhưng tôi vẫn chịu trận lướt qua. Tôi không thể quên được mình đã lì đòn như thế nào khi có lần tôi sốt tận 39 độ nhưng vẫn xách dù dầm mưa để mua thuốc. Tôi nhớ rằng, ngay sau nốc một vóc thuốc tôi đã nằm ngất trên ghế tới trưa hôm sau. Lúc tỉnh dậy chập chờn, bụng tôi trống rỗng, tay và chân đều lạnh toát, tôi còn tưởng tôi đang nằm ở tầng thứ 18 địa ngục.
Nhưng, dù cho cơ thể tôi nóng rang, tôi vẫn cứ là mặc kệ nó. Tối đó, tôi vẫn sửa soạn đến dự ELLE Fashion Show 2022. Đây là sự kiện khá đặc biệt, vì Tạp chí ELLE là điểm đến đầu tiên của tôi những năm đầu tuổi 20, nơi tôi chính thức đổi tên Lê My. Hơn hết, ELLE có giá trị tinh thần lớn đối với tôi, đây là nơi tôi đã gặp chị HA, người đã đỡ đầu cho sự nghiệp và dạy tôi nhiều điều tốt đẹp mà sau này tôi luôn ví chị như chú mèo Zorba còn tôi là chú chim hải âu Lucky đang cố gắng tập bay.


Tôi đã mường tượng sau 5 năm quay lại chốn cũ, tôi sẽ vui, nhưng khi ngồi ở giữa biển người, ánh đèn từ máy ảnh liên tục chớp nhoáng đến lóa mắt, tai tôi ù dần vì tiếng xì xào, mũi nghẹt mùi nước hoa đắt tiền. Khi phóng tầm mắt về phía đường băng dài kỷ lục, lần đầu tiên trong cuộc đời tôi bị tình trạng hồi tưởng lại (flashback), từng thước phim tái hiện trong phút chốc con bé tôi ở ELLE Fashion Journey 2018 khiến tim bắt đầu đánh trống dồn dập. Hình ảnh tôi năm đó gầy gò nép mình sát vào sàn diễn, dị ứng mùi khói thuốc, không thích uống rượu, một con bé hướng nội thường xuyên đấu tranh nội tâm dữ dội.
Suốt 5 năm trôi qua, tôi đã từng bước tô vẽ trên mạng xã hội rất nhiều thứ khiến người ta (và cả chính tôi) tin rằng tôi hướng ngoại, quảng giao và có một cuộc sống thú vị. Tôi là một cây viết chăm chỉ, miệt mài làm việc để có được vị trí mà mọi người muốn, tôi đã từng viết rất nhiều những điều phù phiếm về làm đẹp và thời trang, về những điều mang lại giá trị cho cộng đồng như chữa lành và phát triển bản thân. Nếu muốn đếm số bài viết đã được xuất bản trên báo, trên mạng xã hội của tôi, số lượng bài viết tôi đã xuất bản có thể in ra 2 mặt giấy A4, cỡ chữ 12, font chữ Arial và chất chồng kín cả một căn phòng. Tôi đã từng nhận được nhiều lời cảm kích vì những chia sẻ trên blog của tôi đã truyền động lực cho các bạn đẹp hơn, tốt hơn, hạnh phúc hơn. Nhưng khi nhìn lại, tôi chẳng đẹp hơn, tốt hơn, hạnh phúc hơn là bao. Bên trong tôi, vẫn cứ là con bé tôi nhút nhát tuổi 23 đó. Điều tệ hơn là, dẫu thế nào thì con bé tôi 23 tuổi vẫn đang nuôi dưỡng ước mơ từ thuở bé, còn tôi tuổi 28 thì đã quên luôn bản thân đã mơ ước điều gì từ lâu vì tôi bận bịu làm việc vì giấc mơ của người khác…


Ngay tại khoảnh khắc đó, trong nền nhạc sang trọng của buổi diễn thời trang với những người mẫu có thân hình đẹp chuẩn mực, tôi được bao quanh và lạc lối bởi những người có thể nói là trên mức trung bình xã hội. Tôi tự hỏi một câu hỏi ngớ ngẩn nhất trên đời, rằng: “Tôi là ai?”. Cảm thấy lạc lõng, tách biệt khỏi bản thân, mất đi ước mơ và cảm giác không thuộc về chính mình là cú đánh thật đau để tôi choàng tỉnh sau 5 năm mộng mị.
Ở những năm cuối của tuổi 20, tôi lựa chọn quay đầu nhìn lại và viết lại tuổi 20 của mình. Thế là tôi lên kế hoạch mất tích để tìm lại chính mình.
Một là, tôi xóa gần hết những bài viết trên blog và trang cá nhân.
Hai là, tôi ngừng cập nhật mạng xã hội.
Ba là, tôi bỏ rượu và thuốc lá.
Bốn là, tôi từ chối gặp lại những người cũ khiến tôi nhớ lại hình ảnh con bé tôi những năm 20.
Cuối cùng, tôi dành thời gian cho tôi nhiều hơn để tìm hiểu chính mình. Tổng cộng tôi đã dành 1095 giờ đối thoại với bản thân, để lắng nghe và học cách yêu thương bản thân đúng cách.
Tôi cho phép bản thân trải nghiệm khá nhiều điều mới trong gần 2 năm qua: thử nghiệm những thử thách kỳ lạ (sẽ chia sẻ ở các bài viết sau), đi học một ngành hoàn toàn mới, đọc hơn 100 cuốn sách, học bắn cung, bơi, lặn và cờ vua. Mỗi ngày trôi qua, tôi hiểu và “gần” với mình hơn.
Tôi cũng tin rằng, kế hoạch mất tích này đã có sự tham dự của Chúa, khi sự vụ khiến tôi quay đầu nhìn lại chính là điểm tôi đã bắt đầu, ELLE Fashion Show 2022 cũng có chủ đề là Dream of new beginnings – Giấc mơ về những khởi đầu.
Ngẫm lại những khó khăn phải vượt qua, dần dần được hoá giải bằng những bài học quý giá, từng trải nghiệm, từng suy tư trong suốt 2 năm mất tích trên mạng xã hội đều là những viên gạch xây dựng nên một nhân cách vững chãi hơn. Tôi quyết định quay lại chia sẻ với các bạn những gì đã trải qua trong thời gian mất tích, trang blog này, sẽ là nơi tôi viết lại hành trình quay lại tuổi 20 của tôi và giúp những bạn trẻ khác trong quá trình trưởng thành sẽ không bị một nhân cách nào khác nuốt chửng như tôi đã từng.
Cảm ơn các bạn vẫn ở đây và xin chào, tôi là Lê My!





Leave a reply to Tại sao tôi viết blog này? Cancel reply