Xếp hạng: 2.5 trên 5.

Nếu bạn đang tìm một bộ phim để giải tỏa căng thẳng mà không cần “động não” suy nghĩ hay quay cuồng với plot-twist, thì “I Fine… Thank You… Love You” chính là một lựa chọn không thể ngọt ngào và lầy lội hơn của điện ảnh Thái Lan.

Bộ phim mở đầu bằng một tình huống hơi trớ trêu: Pleng, cô giáo dạy tiếng Anh xinh đẹp, thanh lịch, bất đắc dĩ trở thành “phiên dịch viên chia tay” cho một cô gái Nhật Bản và anh bạn trai người Thái tên Gym. Cay cú vì bị thất tình, Gym bắt Pleng phải dạy kèm tiếng Anh cấp tốc để sang Mỹ níu kéo người yêu cũ. Từ đây, cuộc gặp gỡ kỳ lạ giữa hai con người ở hai thế giới hoàn toàn trái ngược bắt đầu. Pleng là cô nàng trong sáng, mơ mộng; còn Gym lại là anh thợ kỹ sư “mù ngoại ngữ” đến mức không phân biệt nổi chữ S và H, lẫn lộn giữa “Who are you?” và “How are you?”, thậm chí từng yêu một cô gái bất đồng ngôn ngữ chỉ nhờ… “ngôn ngữ cơ thể” và kết nối thể xác.

Nhà gái dịu dàng, nền nã và chuẩn mực bao nhiêu thì nhà trai thô lỗ, cục súc bấy nhiêu. Nguồn ảnh:  WLJack

Đặt hai con người này cạnh nhau trông cực kỳ “sai ngữ pháp”. Thế nhưng càng ở gần, cái vẻ thô ráp của Gym lại mang đến sự thoải mái, còn sự kiên nhẫn của Pleng lại từ từ chữa lành những góc xù xì trong anh.

Cao trào của bộ phim mở ra khi Pleng bắt đầu gặp Pruek, chàng hoàng tử trong mơ đúng nghĩa: con nhà danh gia vọng tộc, đẹp trai, ga lăng và theo đuổi cô bằng những kịch bản lãng mạn như phim cổ tích. Nhưng cuộc đời đâu phải là một bài kiểm tra để cứ chọn đúng đáp án hoàn hảo nhất là có hạnh phúc? Ở bên Pruek, Pleng luôn phải gồng mình trở thành một phiên bản chỉn chu. Nhưng ở bên Gym, cô được là chính mình, một cô gái có thể cười thả ga, nói những câu vô tri và cảm thấy hoàn toàn thả lỏng. Để rồi Pleng nhận ra trong tình yêu, thứ mình thích chưa chắc đã là thứ hợp với mình, và tình yêu vốn dĩ đâu nhất thiết phải là câu chuyện công chúa gặp hoàng tử.

Nguồn ảnh:  WLJack

Về phần Gym, hành trình học ngoại ngữ ban đầu vốn để níu kéo người cũ lại vô tình mở ra cánh cửa bước vào trái tim cô giáo. Khoảnh khắc đắt giá nhất phim là khi Gym tỏ tình,  anh dùng chính thứ tiếng Anh bập bẹ, lắp bắp mà mình từng ghét bỏ nhất để nói ra lòng mình. Lời tỏ tình ấy có thể sai bét về mặt ngữ pháp, nhưng lại đong đầy chân thành về mặt cảm xúc. 

Phim thuộc dòng Rom-com thuần túy, kịch bản đơn giản và dễ đoán, nhưng sức hút lớn nhất lại nằm ở diễn xuất cực kỳ tự nhiên của hai diễn viên chính. Tương tác (chemistry) giữa hai người “nổ đom đóm”, đến mức nhiều phân cảnh họ chỉ đứng cãi nhau những chuyện vớ vẩn thôi cũng khiến người xem phải tủm tỉm cười.

Tựa phim gốc “I Fine… Thank You… Love You” gài cắm một chi tiết chơi chữ rất tinh tế. Từ “I fine” khi phát âm gần giống với “Ai Fai” (ไอ้ควาย) trong tiếng Thái – nghĩa là “Con trâu” (mắng ai đó ngốc nghếch/cục mịch). Bởi vậy, mỗi lần hai nhân vật cãi nhau rồi chốt “I fine! – I fine! – I fine!”, vừa là câu chào tiếng Anh ngô nghê, vừa là màn “chửi yêu” cực lầy lội.

Bài hát OST “ABC Song” siêu nhây với điệu nhảy mang phong cách “vinahouse phiên bản Thái” không giống ai. Giai điệu bắt tai và điệu nhảy xốm xoàm này đảm bảo sẽ mắc kẹt trong đầu bạn suốt mấy ngày sau khi xem xong. Phim khép lại nhẹ nhàng nhưng để lại một thông điệp rất dễ chịu: 

Sau những tràng cười thả ga, “I Fine… Thank You… Love You”  gieo vào lòng người xem một niềm tin ấm áp. Chúng ta sống trong một thế giới có quá nhiều quy chuẩn, phải nói đúng ngữ pháp, phải ứng xử chuẩn mực, phải chọn một người “đúng mẫu hình” để xã hội nhìn vào khen ngợi. Nhưng bộ phim đã nhắc chúng ta nhớ rằng, trái tim lại có một nhịp đập hoàn toàn vô lý, sẽ luôn có một ai đó xuất hiện, làm xáo trộn mọi quy tắc bạn từng đặt ra, khiến bạn sẵn sàng trở nên ngốc nghếch và vụng về chỉ để làm họ mỉm cười.

Gửi phản hồi

Trending

Khám phá thêm từ lemy90s

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc