Chuyện là, tôi có một vết bớt loang rất to ở mông bên phải, rộng bằng cả một bàn tay. Từ nhỏ, mỗi khi mặc đồ tắm, ánh mắt người khác sẽ vô thức dừng lại ở đó. Tôi không ghét, nhưng cũng chẳng mấy là yêu. Tôi từng thử đi xóa vết bớt vài lần, mỗi lần nó mờ đi một chút, nhưng rồi theo thời gian, vết bớt hiện lên trở lại, như thể nhắc nhở rằng nó là một phần không thể tách rời của tôi.

Viết lại câu chuyện cho những điều không hoàn hảo.

Đến một lúc, tôi không còn tìm cách xóa nó nữa, tôi tự viết một câu chuyện “tiền kiếp” cho vết bớt của mình. Có một niềm tin dân gian rằng vết bớt chính là dấu vết của một cái chết, một vết thương khiến người đó “chuyển kiếp”. Thế là tôi kể với mọi người rằng, kiếp trước tôi là một kẻ mê đọc sách đến mức dán mắt vào trang sách không để ý đến xung quanh, bất cẩn thế nào ngồi nhầm lên một cái ấm nước sôi. Thế là tôi bỏng mông và qua đời một cách lãng xẹt như thế đó. Vì vậy, kiếp này, vết bớt trên da chính là lời nhắc nhở: Hãy cẩn thận với nơi mình ngồi, và đừng để đam mê che mờ lý trí!

Mỗi lần tôi kể câu chuyện này, người lạ thường cười. Có người cười lớn, có người chỉ mỉm cười vì bất ngờ, có người từ tò mò chuyển sang thoải mái. Ít nhất trong khoảnh khắc đó, ánh mắt họ không còn nhìn tôi như một điều lạ lẫm cần soi xét nữa. Họ thường trêu là tôi đã dán mắt vào cuốn sách gì mà ra nông nỗi đó, thế là chúng tôi có chủ đề đầu tiên: kể về một cuốn sách tôi đã say sưa.

Tôi nhận ra đôi khi con người không nhất thiết phải “chiến thắng” mọi mặc cảm bằng cách xóa bỏ nó. Có những thứ mình chỉ cần đổi cách kể về nó, cảm giác mang theo cũng sẽ khác đi. Khi ý nghĩa thay đổi, vết thương cũ đôi khi cũng nhẹ hơn. Từ đó, trên người tôi có bao nhiêu vết sẹo là bấy nhiêu câu chuyện tôi đã viết sẵn đợi người hỏi.

Vết bớt loang lổ vẫn ở đó, những ánh mắt tò mò vẫn tiếp tục, nhưng tôi đã không còn bận tâm. Những điều này giờ đây không còn là điều khiến tôi ngại ngùng, tránh mắt của người khác hay lúng túng giải thích từ lâu. Bởi sau cùng, tôi tin rằng hành trình yêu bản thân không phải là cố gắng thay đổi hay che giấu những khuyết điểm, mà là tìm thấy được vẻ đẹp từ những điều không hoàn hảo thuộc về mình. Những khuyết điểm, những vết sẹo, những dấu vết thời gian, tất cả chúng đều góp phần tạo nên chúng ta. Đôi khi, chính những điều tưởng chừng là không hoàn hảo ấy mới là thứ giúp chúng ta trở nên đặc biệt và đáng nhớ.

Dĩ nhiên, sẽ có những điều lớn hơn một vết bớt, khiến bạn khó lòng bình thản hay yêu thương ngay được. Tôi hoàn toàn ủng hộ việc can thiệp thẩm mỹ nếu điều đó giúp bạn nhẹ lòng và tự tin hơn. Chỉ mong rằng mọi thay đổi đều bắt đầu từ mong muốn của bạn, chứ không phải từ sự phán xét của người khác. 

Bình luận về bài viết này

Thịnh hành