Năm 28 tuổi, tôi quyết định chuyển từ lĩnh vực báo chí, truyền thông và marketing sang một công việc mới là quản lý dự án (project management). Công việc mới có liên quan tới quản lý và điều phối các hoạt động, nguồn lực của dự án từ ý tưởng đến thực thi. Mặc dù nhìn bề ngoài, công việc này vẫn nằm trong ngành truyền thông, khá gần với những gì tôi từng làm. Nhưng thực tế, để làm tốt project management, tôi buộc phải học thêm những kiến thức và kỹ năng chuyên môn mới, vì những gì tôi có trước đó chỉ là “điểm cộng”, chưa phải là năng lực cốt lõi.
Để apply vào công ty mới và vị trí mới, tôi chấp nhận bắt đầu ở một vị trí thấp hơn nơi cũ, làm việc chăm chỉ hơn mỗi ngày và học hỏi từ đồng nghiệp, kể cả những người nhỏ tuổi hơn mình. Sau 2 năm trong project management, tôi được đề bạt lên vị trí mới sớm hơn kế hoạch ban đầu.

Nhưng có lẽ điều khiến nhiều người ngạc nhiên hơn là cũng trong lúc còn loay hoay với công việc mới, tôi tiếp tục quay lại giảng đường đại học để học thêm một ngành khác: Tâm lý học. Năm 29 tuổi, tôi vừa đi làm vừa đi học để chuẩn bị cho một hành trình khác của tương lai.
Nếu hỏi tôi có sợ khi bắt đầu lại ở độ tuổi mà xã hội thường cho rằng phải “ổn định” hay không, câu trả lời là có. Nỗi sợ xuất hiện từ lúc ý định còn nhen nhóm, kéo dài đến khi bắt đầu, và vẫn ở đó trong suốt hành trình. Vì bất cứ ai cũng sẽ thấy sợ khi bước vào điều mới với nhiều khó khăn chưa biết trước. Nhưng mỗi khi chán nản, tôi thường tự nhắc mình:
“Chính mình đã chọn hành trình này. Mình đã biến chữ ‘sẽ’ thành chữ ‘đã’. Mình đã can đảm biết bao khi bước vào nó, thay vì chỉ đứng ngoài nghĩ về nó”.
Khi tôi từng tự hỏi liệu mình có quá muộn hay không, tôi nhớ đến nhiều người nở rộ rất muộn trong đời. Anna Mary Robertson Moses bắt đầu hội họa ở tuổi 78 sau nhiều năm làm nội trợ và lao động tay chân. Julia Child xuất bản cuốn sách dạy nấu ăn đầu tiên ở tuổi 50. Vera Wang chuyển hướng sang thời trang ở tuổi 40 sau khi từng theo đuổi thể thao và làm báo chí thời trang.
Những câu chuyện ấy cho thấy khả năng thay đổi không bị giới hạn bởi tuổi tác. Nó thường phụ thuộc vào động lực cá nhân, hoàn cảnh sống và sự kiên trì theo đuổi điều mình muốn.
Quyết định đổi hướng có thể mang đến nhiều kết quả khác nhau. Có khi thành công, có khi thất bại. Nhưng trong danh sách hàng trăm lý do để bạn phải chần chừ có nên bắt đầu lại (hoặc quyết tâm theo đuổi đam mê mới) hay không, thì lý đo tuổi tác nên được gạch bỏ đầu tiên trong danh sách.
Rồi một ngày bạn sẽ nhận ra: điều tiếc nuối nhất không phải là bắt đầu muộn, mà là đã từng muốn bắt đầu nhưng không dám.
Tôi mong rằng ai đọc được bài viết này, và đang đứng giữa ngã ba đường của những lựa chọn, sẽ luôn đủ can đảm để bước về phía điều mình thật sự mong muốn, đủ kiên nhẫn để đi qua những ngày chưa nhìn thấy kết quả, và đủ niềm tin để gặp phiên bản tốt hơn của chính mình ở tương lai, nơi bạn sẽ biết ơn vì hôm nay mình đã dám bắt đầu.





Bình luận về bài viết này