Là một đêm, khi đang chênh vênh giữa những lựa chọn của bản thân, tôi đọc lại những dòng Haruki Murakami viết trong Phía nam biên giới, phía tây mặt trời:
“Khi trời mưa, hoa nở, và khi trời không mưa, hoa héo. Bọn thằn lằn ăn côn trùng, rồi bị bọn chim ăn thịt. Nhưng tất cả đều sẽ chết và khô teo đi. Một thế hệ biến mất, một thế hệ khác thế chỗ, đó là quy luật tuyệt đối. Có nhiều cách sống, và nhiều cách chết. Nhưng có quan trọng gì đâu. Điều duy nhất còn lại là sa mạc”.

Dẫu hoa nở không vì riêng ai, nhưng chỉ khi trời đổ mưa, hoa mới rực rỡ khoe sắc. Thiếu nước, hoa cũng dần héo úa mà tàn phai. Điều này khiến tôi nhận ra rằng, dù muốn hay không, sự tồn tại của con người vẫn bị ràng buộc trong những quy luật tự nhiên, phụ thuộc vào những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát.
Hai điều duy nhất con người có thể lựa chọn là cách họ sống và cách họ đối diện với cái chết. Có người chọn cuộc sống bình lặng, có người dấn thân vào những biến động, có người chịu đựng nhiều đau thương, cũng có người tận hưởng từng khoảnh khắc. Cái chết cũng mang muôn vàn hình hài có người ra đi trong thanh thản, có người vẫy vùng trong khổ đau.
Lựa chọn nào cũng có hối tiếc và cuối cùng tất cả cũng sẽ trở về hư vô, trở thành tro bụi trước ranh giới mong manh của cái chết. Chỉ còn lại một khoảng trống mênh mông như sa mạc, nơi sự tàn lụi kéo dài vô tận, nuốt chửng mọi dấu vết danh vọng, giàu nghèo, hơn thua suốt một đời, mọi dấu vết của những gì đã từng hiện hữu…
Có nhiều cách sống, và có nhiều cách chết. Có lẽ vì vậy mà con người không cần dành cả đời để đi tìm một đáp án hoàn hảo cho sự tồn tại. Không phải ai cũng sinh ra để sống cùng một khuôn mẫu thành công, cùng một nhịp độ, cùng một định nghĩa hạnh phúc. Có người nở rộ rất sớm, có người âm thầm bén rễ nhiều năm mới trổ hoa. Có người bước qua đời trong rực rỡ, có người chỉ mong đi qua trong yên ổn.
Giữa vô vàn điều không thể nắm giữ, điều đáng quý nhất có lẽ là được lựa chọn cách sống khiến mình ít phản bội chính mình nhất. Và nếu một ngày nhìn lại, ta vẫn thấy lòng còn chút thanh thản với con đường đã chọn, thì như thế đôi khi đã là đủ.





Bình luận về bài viết này