Song Hye Kyo từng chia sẻ rằng, sau cuộc ly hôn, cô trải qua một giai đoạn nhiều áp lực khi phải đối mặt với dư luận. Trong giai đoạn chênh vênh đó, cô tìm đến một người quen để xin lời khuyên và nhận được là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng: hãy học cách yêu thương chính mình nhiều hơn. Thế là Song Hye Kyo bắt đầu tập thói quen buổi sáng viết ra điều cần làm, buổi tối viết 10 điều cần biết ơn trước khi đi ngủ. Ban đầu là những điều lớn, rồi dần dần Song Hye Kyo viết tất cả những điều cô cảm thấy trân trọng từ những thứ nhỏ nhất, càng viết càng nhận ra quanh cô có rất nhiều điều đáng được ghi nhận.
Song Hye Kyo giữ thói quen ấy suốt 5 năm, không phải để quên đi những tổn thương đã qua, mà để nuôi dưỡng lòng biết ơn, từ đó nhìn cuộc sống bằng một ánh nhìn bớt khắt khe hơn, ngay cả những ngày rất khó khăn, vẫn có chỗ cho sự biết ơn và tự thương mình.
Sau 5 năm tìm về miền tĩnh tại, quay về với trạng thái cân bằng hơn, Song Hye Kyo trở lại huy hoàng trong vai chính phim The Glory, vai diễn ấn tượng đó đã giúp Song Hye Kyo giành giải Daesang đầu tiên trong sự nghiệp.

Kiên trì thực hành lòng biết ơn chắc chắn không phải là nguyên nhân chính giúp Song Hye Kyo có sự trở lại đầy nội lực, nhưng thói quen này đã giúp cô hiểu và yêu bản thân hơn, lấy lại tinh thần, từ đó giúp cô tập trung vào diễn xuất và thể hiện bản thân tốt hơn trong vai diễn thay vì phải để ý tới những lời ác ý.
Trên thực tế, thực hành lòng biết ơn không chỉ là một trải nghiệm cá nhân của Song Hye Kyo, ngay từ năm 2003, Emmons & McCullough – những nhà nghiên cứu đặt nền móng cho thực hành viết lòng biết ơn (gratitude journaling) đã chỉ ra rằng việc ghi chép thường xuyên những điều đáng biết ơn có liên hệ với mức độ hài lòng cuộc sống cao hơn và giảm cảm xúc tiêu cực. Tác động quan trọng nhất của việc viết điều biết ơn không nằm ở kết quả bên ngoài, mà ở sự ổn định nội tâm được xây dựng dần theo thời gian. Biết ơn không phải là cảm xúc, mà là một cách nhìn.
Nhiều người không biết viết gì hoặc khó duy trì thói quen viết điều biết ơn vì đã quá quen với những gì đang hiện hữu. Khi một điều tồn tại đủ lâu, nó dễ bị xem là hiển nhiên, không phải vì nó không quan trọng, mà vì giá trị bị làm mờ bởi sự quen thuộc.
Một trở ngại khác khiến nhiều người bỏ cuộc sớm trong hành trình thực hành lòng điều biết ơn dù đã hiểu lợi ích là suy nghĩ: “Tôi biết ơn trong đầu rồi, đâu cần phải viết ra”. Nhưng trong tâm lý học nhận thức, nghĩ và viết là hai hình thức khác nhau, viết buộc não xử lý trải nghiệm ở mức sâu hơn, có cấu trúc hơn và tạo dấu ấn ký ức rõ ràng hơn so với việc chỉ giữ suy nghĩ trong đầu. Khi điều biết ơn chỉ tồn tại trong suy nghĩ, nó đi qua rất nhanh, dễ bị lấn át bởi lo âu, tự phê bình hay những việc chưa xong. Viết buộc não phải xử lý sâu hơn khi gọi tên trải nghiệm, chính quá trình này giúp ký ức được giữ lại rõ hơn, không phụ thuộc hoàn toàn vào tâm trạng nhất thời.
Nếu bạn viết đủ lâu, thứ thay đổi không phải là cuộc sống của bạn, mà là cách bạn nhìn nó. Những điều lớn dần nhường chỗ cho những điều nhỏ: một buổi sáng yên, một bữa ăn không vội, một ngày không quá mệt. Không phải vì cuộc sống bỗng nhiên tốt hơn, mà vì bạn bắt đầu nhìn thấy những gì trước đây mình đã bỏ qua.
Khi đó, bạn không cần phải tự thuyết phục rằng mọi thứ đều ổn, chỉ cần nhận ra rằng, ngay cả trong một ngày khó, vẫn còn những điểm tựa đang lặng lẽ giữ bạn đứng vững. Đó là vì thực hành lòng biết ơn mỗi ngày không nhằm biến bạn thành một người lúc nào cũng tích cực, nó chỉ giúp bạn thay đổi mối quan hệ với chính mình, từ tự phán xét sang tự quan sát, từ đòi hỏi sang ghi nhận và học cách nhìn cuộc sống bằng một cái nhìn bớt khắt khe hơn.
Hạnh phúc không nằm ở chỗ khổ đau biến mất, mà ở chỗ ta còn nhận ra những điều đang nâng đỡ mình. Còn biết ơn là còn hạnh phúc. Vậy thì, hôm nay bạn cảm thấy biết ơn vì điều gì?
Lưu ý: Đây là một thực hành hỗ trợ chăm sóc tinh thần, không phải giải pháp thay thế cho trị liệu tâm lý.
Nguồn tham khảo:
Emmons & McCullough (2003); Dickens (2017); Bohlmeijer et al. (2023)





Bình luận về bài viết này